Tôi bắt đầu kinh doanh từ lúc mười tám tuổi khi mà cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới ấy còn suy nghĩ bồng bột. Nhưng tôi lại bước vào kinh doanh thực ra thì cũng chỉ là để thỏa mản cái tôi hiếu thắng giống như những anh lính mới ngày đầu ra trận ai cũng muốn lập công. Lúc đó tôi bắt đầu kinh doanh quần áo sở dĩ tôi chọn kinh doanh quần áo đó chính là vì nó được sử dụng phổ biết nhu cầu thiết yếu hàng ngày của con người. Sau một thời gian tôi lập kế hoạch nhưng mà việc đầu tiên phải làm chính là phải có tiền mới thực hiện những ước mơ được. Liệu tuổi mười tám thì kiếm đâu ra được khoản tiền 40-50 triệu để kinh doanh. Các bạn cũng hiểu rồi đấy bố mẹ tôi cũng khá giả nên việc tôi xin một khoản tiền để kinh doanh thì cũng không phải là chuyện to tát gì.
Công việc ban đầu cũng khá suôn sẽ vì bên cạnh luôn có gia đình hậu thuẫn. Sau khi có một vị trí mặt bằng cũng như một số mẫu mã lượng hàng tôi bắt đầu cho cửa hàng đi vào hoạt động. Thời gian đầu cửa hàng bán rất chạy bởi lẽ tôi được bố mẹ truyền dạy những chiêu trò marketing ảo diệu. Hàng ngày tôi chỉ có việc mở cửa hàng và kiểm tra nhân viên mọi việc tôi bán buôn tôi đều giao lại cho nhân viên, hàng nhập về đã có một mối quen biết thân thiết với mẹ tôi. Mọi việc đang trở nên quá đơn giản đối với tôi lúc đó.
Thời gian thắm thoắt trôi, dần dần bố mẹ tôi cũng không kiểm soát cửa hàng nữa mọi quyền quyết định bấy giờ đều do tôi. Hôm đó chẳng may đối với cửa hàng, tôi với hai nhân viên đang ngồi chơi trong quán thì có một khách hàng tới hỏi mua áo quần. Với chiêu trò phù phép bà ta đã thôi miên hạ gục tôi và hai nhân viên một cách dễ dàng, cửa hàng bị mất hết tiền. Kể từ ngày đó tôi bắt đầu lo nghĩ cho cửa hàng nhiều hơn, vài hôm sau thì cửa hàng hoạt động lại bình thường trở lại. Tôi thường nhắc nhở với các chị nhân viên, rằng khi nào khách hàng thanh toán thì các chị nhớ ghi chép lại vào sổ, rồi cuối ngày tôi đến kiểm tra đối chứng lại. Khi tôi bắt đầu lo nghĩ cho cửa hàng nhiều hơn thì biết ra nhân viên đang lừa tôi với chiêu trò bán lấy tiền mà không ghi chép lại vào sổ. Tháng nào hàng cũng nhập về mà doanh số cửa hàng vẫn bị lỗ nặng nề, mọi chuyện bắt đầu rối tung tại đây. Tôi quyết định về kể lại với bố mẹ, họ không trách mắng gì cả và khuyên tôi nên dẹp cửa hàng ấy đi mà hãy tập trung vào việc học hành.
Qua câu chuyện trên phần nào các bạn cũng hiểu được nguyên nhân thất bại của tôi. Và tại sao tôi lại khuyên các bạn nên tự xây dựng thương hiệu ngay bây giờ. Khi chúng ta ra xã hội để buôn bán, nếu như bạn không chú trọng tạo hình ảnh thương hiệu bản thân, thì liệu có ai biết đến bạn. Tự tạo thương hiệu bản thân ngay bây giờ la việc tạo mắt xích mối quan hệ trong xã hội, khi xã hội biết bạn là ai thì dù mặt hàng của bạn tệ đến bao nhiêu thì vẫn có khách hàng tới hỏi thăm. Câu truyện tôi kể trên lý do tôi thất bại là tai sao? bởi vì tôi không có năng lực, khổng đủ khả năng để kiểm soát lãnh đạo, mọi người xung quanh tôi đều biết được điều đó.
Vậy tại sao lại xây dựng thương hiệu cho bản thân bởi lẽ khi bạn muốn được thành công có năng lực lãnh đạo thì bản thân bạn phải là người có uy tính có hình ảnh tốt tới mọi người xung quanh. Nếu bạn đang muốn xây dựng sự nghiệp cho bản thân thì ngay bây giờ bạn nên tự xây dựng thương hiệu cho bản thân.
Vậy tại sao lại xây dựng thương hiệu cho bản thân bởi lẽ khi bạn muốn được thành công có năng lực lãnh đạo thì bản thân bạn phải là người có uy tính có hình ảnh tốt tới mọi người xung quanh. Nếu bạn đang muốn xây dựng sự nghiệp cho bản thân thì ngay bây giờ bạn nên tự xây dựng thương hiệu cho bản thân.
